Câu chuyện bắt đầu qua lời kể ngây ngô của cậu bé Zezé ngịch ngợm và già trước tuổi. Dù mới lên 5 nhưng cậu thấu hiểu và nhận thức được mọi điều xung quanh: hoàn cảnh nghèo khó của gia đình cậu, sự thống khổ của mỗi thành viên dù không ai nói ra, gia đình cậu không còn đứa trẻ con nào cả, tất cả đều đã khôn lớn và rầu rĩ, đang nhấp nháp chung một nỗi buồn vụn vỡ. Và cậu tự nhận thức được mình là đứa con của quỷ, đứa trẻ bị Chúa bỏ quên…
Sở dĩ Zezé nghĩ về bản thân như vậy vì cậu luôn bị mọi người la mắng, thậm chí là đánh đập, chỉ vì ở xóm ngoại ô nghèo đó, nỗi khắc khổ đã bủa vây và che mờ trải tim lương thiện và trí tượng tượng tuyệt vời của cậu, đến nỗi khi mọi người nhìn vào chỉ thấy cậu là đứa trẻ hư đốn và nghịch ngợm. Đứa trẻ lên 5 cũng có lòng kiêu hãnh, Zezé thầm nghĩ sau này sẽ giết những người cậu ghét, không phải bằng cách dùng súng bắn họ mà bằng cách giết họ trong trái tim mình, vì khi không yêu người nào nữa, một ngày nào đó họ sẽ chết.
Với những người đã làm tổn thương cậu là thế nhưng với em trai Luís, cậu dành tình yêu cho em như với một vị vua. Cậu chơi với vua Luís, dẫn vua Luís đi thăm vườn thú và sông Amazon trong trí tượng của mình. Cậu nhường Luís món đồ chơi duy nhất ở nhà để dỗ em nín khóc khi hai anh em tới muộn trong lễ phát quà Giáng Sinh, vì theo cậu là Vua thì không được khóc, trong khi nước mắt đang rơi lã chã trên gương mặt cậu.